Top tìm kiếm

Các Nữ tu Thánh Tâm Chúa Giêsu ở CHDC Congo phục vụ những người bệnh HIV/AIDS


                    Các Nữ tu Thánh Tâm Chúa Giêsu ở CHDC Congo phục vụ những người bệnh HIV/AIDS
Sơ Marie-Pascaline và bà Nouchka   #ChuyenMucNuTu
Tại Kinshasa, trung tâm của Cộng hòa Dân chủ Congo, các Nữ tu Thánh Tâm Chúa Giêsu đang thực hiện một sứ mạng căn bản: khôi phục phẩm giá cho những người mắc HIV/AIDS. Căn bệnh này vẫn là một thực tại hết sức đau thương, gây tổn thương nặng nề cho nhiều cuộc đời, cả trong gia đình lẫn trong các nhóm bạn bè.

Sơ Dorothée Sindani, RSCJ

Trong thế giới này, vừa được chúc phúc vừa bị tổn thương, có những người đang sống với HIV trong thinh lặng, mang dấu ấn của đau khổ nội tâm, nỗi sợ bị từ chối, sự xấu hổ về tình trạng của mình và gánh nặng từ sự phán xét của người khác. Việc nhận chẩn đoán nhiễm HIV vẫn là một thử thách kép: đau đớn thể lý và sự kỳ thị. Vì thế, nhiều người chọn cách im lặng, che giấu tình trạng của mình vì sợ bị gia đình hoặc xã hội từ chối. Giữa sự hỗ trợ y tế và đồng hành thiêng liêng, qua nhóm “Những người bạn của Sophie”, các nữ tu biến tuyệt vọng thành một khởi đầu mới.

Một sứ mạng của lòng trắc ẩn và đồng hành toàn diện

Được linh hứng bởi Đặc sủng của Tu hội Thánh Tâm Chúa Giêsu, biểu tượng của tình yêu thương xót của Chúa Giêsu, các nữ tu đón nhận những mắc HIV mà không phán xét họ. Qua những cử chỉ đơn sơ hằng ngày và sự lắng nghe chăm chú, họ nhắc nhở rằng bệnh tật không định nghĩa giá trị của một con người.

Sự trợ giúp này của các Nữ tu Thánh Tâm Chúa Giêsu nhằm bảo vệ phẩm giá con người trước bệnh tật, đồng thời nâng đỡ về tinh thần và vật chất cho cả người lớn lẫn trẻ em, những em còn chưa ý thức về tình trạng của mình.

Những người bạn của Sofia: nâng đỡ thiêng liêng, luân lý, tâm lý và vật chất

Nhóm này chính thức được thành lập vào năm 2019. Tuy nhiên, từ trước đó rất lâu, một gia đình có người nhiễm HIV đã được Sơ Marie-Pascaline EKOSONI, RSCJ đồng hành. Nếu một người không chấp nhận tình trạng của mình, việc sống trong hoàn cảnh này đôi khi gây ra những vấn đề tâm lý. Sơ Marie-Pascaline, với vai trò là người trực tiếp phụ trách, luôn lắng nghe nhằm củng cố lòng tự trọng và khả năng kiên cường trước căn bệnh này.

Dưới sự bảo trợ của Thánh Maria Maddalena Sofia Barat, những người bệnh được gọi một cách trân trọng là “Những người bạn của Sofia”, trong một gia đình thiêng liêng đích thực, không có sự kỳ thị. Ngoài việc đồng hành thiêng liêng, luân lý và tâm lý, họ còn được trợ giúp vật chất (sữa, bột ngô, đường, gạo…) được trao ban với tình yêu, giúp họ duy trì sức khỏe và không phải chịu đói trong thời gian điều trị.

Từ đau khổ đến chứng tá của hy vọng

Trong số “Những người bạn của Sofia”, bà Nouchka, hiện 35 tuổi, đã chấp nhận chia sẻ câu chuyện của mình. Ngay từ khi sinh ra bà đã mắc HIV do lây nhiễm từ mẹ, người đã qua đời vài năm sau khi bà chào đời. Là người con thứ hai trong ba anh chị em, tất cả đều mắc bệnh, họ lớn lên mà không biết tình trạng của mình.

“Chúng tôi không biết về tình trạng của mình. Trong khu phố, người ta nói: đây là những đứa trẻ có mẹ chết vì HIV/AIDS”, bà nhớ lại.

Người em út trong gia đình, đáng tiếc, đã không sống sót. Sự từ chối của gia đình và xã hội đã để lại những vết thương sâu sắc. Bị bỏ mặc một mình, bà Nouchka đã trải qua một giai đoạn khủng hoảng trầm trọng, bỏ điều trị và rơi vào trầm cảm. “Tôi không còn muốn sống nữa”, bà tâm sự. Giống như nhiều người khác, bà coi tình trạng của mình như một nỗi xấu hổ, một gánh nặng không thể mang nổi. Đây là thực tế chung của rất nhiều người sống chung với HIV.

Một cuộc gặp gỡ mang lại sự sống

Cuộc gặp gỡ giữa bà Nouchka và nữ tu Marie-Pascaline Ekosoni đã đánh dấu một bước ngoặt quyết định trong cuộc đời bà. Được đón nhận với sự tôn trọng và lòng nhân ái, được lắng nghe mà không bị phán xét hay kết án, bà dần dần tìm lại hy vọng. Bà nói: “Cuộc gặp gỡ này là một tia sáng hy vọng. Tôi đã lấy lại sức mạnh và quyết định sống”. Qua sự đồng hành này, bà khám phá ra một khuôn mặt của Giáo hội biết chăm sóc, nâng đỡ và phục hồi.

Hành trình chữa lành không hề dễ dàng. Bà Nouchka thừa nhận đã trải qua những lúc giận dữ và nổi loạn: “Tôi đã đi đến chỗ kết án Thiên Chúa và nhất là mẹ tôi, khi hiểu cách thức lây truyền. Lẽ ra mẹ phải bảo vệ chúng tôi”, bà nói.

Hiện nay, bà là mẹ của một đứa trẻ ba tuổi, âm tính với HIV, nhờ sự theo dõi y tế nghiêm ngặt. Dù cha của đứa trẻ đã từ chối và bỏ đi, bà vẫn tiếp tục hành trình của mình với lòng can đảm và phẩm giá.

Giờ đây, bà Nouchka không còn sống trong xấu hổ. “Tình trạng này không còn là một khuyết tật đối với tôi nữa”, bà khẳng định. Bà dấn thân nâng cao nhận thức, khuyến khích việc dùng thuốc đều đặn và trách nhiệm trong các mối quan hệ để bảo vệ sự sống của mình và của người khác.

Bà đã trở thành tiếng nói cho những người không có tiếng nói, với lòng biết ơn những người đã mang lại hy vọng cho mình:

“Tôi cảm ơn các Sơ Marie-Pascaline EKOSONI và Marie-Jeanne ELONGA cùng tất cả các nữ tu Thánh Tâm Chúa Giêsu vì sự đón tiếp của họ. Tôi hiểu rằng Trái Tim Chúa Giêsu đón nhận tất cả mọi người và đôi khi điều chúng ta thiếu chính là can đảm trở về với Trái Tim ấy. Tôi đã lấy lại vị trí của mình trong xã hội. Hôm nay tôi bước đi với đầu ngẩng cao. Những ai đón nhận tôi như tôi là bây giờ chính là gia đình của tôi”.

Một lời kêu gọi đón nhận và lòng trắc ẩn

Qua chứng tá của bà Nouchka, không ai bị định nghĩa bởi căn bệnh của mình. Trong thế giới vừa được chúc phúc vừa bị tổn thương này, tình yêu được sống cách cụ thể, sự đón nhận vô điều kiện và lòng trắc ẩn có thể biến những vết thương thành hành trình của hy vọng.Sự đón nhận vô điều kiện là phương dược đầu tiên.

Bà nói thêm: “Tôi mơ ước nâng cao nhận thức cho hàng ngàn người và đấu tranh cho một thế giới không còn HIV/AIDS”.

Nguồn: vaticannews.va

Đăng nhận xét