Top tìm kiếm

Bài Giảng Đức Thánh Cha – Chúa Nhật 5 Mùa Chay Năm A

Đây là những bài giảng và huấn dụ của Đức Thánh Cha trong các thánh lễ và các buổi đọc kinh Truyền tin với các tín hữu vào Chúa nhật 5 mùa Chay năm A.

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 5 mùa Chay năm A (26/3/2023) – Hãy lăn tảng đá ra!

Anh chị em thân mến, chào anh chị em!

Hôm nay, Chúa nhật V mùa Chay, Tin mừng trình bày cho chúng ta sự sống lại của anh Ladarô (x. Ga 11,1-45). Đây là phép lạ cuối cùng của Chúa Giêsu được thuật lại trước lễ Phục sinh: phép lạ phục sinh cho người bạn Ladarô. Ladarô là bạn thân của Chúa Giêsu. Chúa Giêsu biết anh sắp chết; Người đã lên đường, nhưng đến nhà bốn ngày sau khi Ladarô được chôn cất, khi mọi hy vọng đã tắt. Tuy nhiên, sự hiện diện của Chúa Giêsu đã thắp lại một chút tin tưởng nơi lòng của hai chị em Matta và Maria (x. c. 22,27). Ngay cả trong đau khổ, họ vẫn bám lấy ánh sáng này, và hy vọng nhỏ này. Chúa Giêsu mời gọi họ hãy có lòng tin và yêu cầu họ mở cửa mộ. Sau đó, Người cầu nguyện với Chúa Cha và kêu lớn tiếng với Ladarô: “Hãy ra khỏi mộ!” (câu 43). Ladarô đã sống lại và đi ra ngoài. Đây là phép lạ, rất đơn sơ…

Thông điệp ở đây rất rõ ràng: Chúa Giêsu ban sự sống ngay cả khi dường như không còn hy vọng. Đôi khi chúng ta cảm thấy tuyệt vọng, hoặc gặp những người đã hết hy vọng: do một đau khổ mất mát, một bệnh tật, một nỗi thất vọng cay đắng, một sai lầm hay một sự phản bội phải gánh chịu, một lỗi lầm nghiêm trọng đã phạm phải. Đôi khi chúng ta nghe người ta nói: “Không còn làm được gì nữa!”. Đây là những khoảnh khắc mà cuộc sống giống như một ngôi mộ đóng kín: mọi thứ đều tối tăm, xung quanh chỉ có thể nhìn thấy nỗi đau và tuyệt vọng. Phép lạ hôm nay nói với chúng ta rằng không phải như vậy, rằng trong những giây phút này, chúng ta không đơn độc, thực sự là trong chính những giây phút này, Người đến gần chúng ta hơn bao giờ hết để ban lại sự sống cho chúng ta. Người khóc với chúng ta, như đã khóc cho anh Ladarô: Tin mừng lặp lại hai lần rằng Người xúc động (x. c. 33,38) và nhấn mạnh rằng Người đã bật khóc (x. c. 35). Đồng thời Chúa Giêsu cũng mời gọi chúng ta đừng ngừng tin tưởng và hy vọng, đừng để mình bị những cảm giác tiêu cực lấn át. Người đến gần mộ của chúng ta và nói với chúng ta, như Người đã làm khi đó: “Hãy lăn tảng đá ra” (c. 39). Trong những giây phút này, chúng ta như có một tảng đá bên trong. Người duy nhất có thể lăn tảng đá ra là Chúa Giêsu, với lời của Người: “Hãy lăn tảng đá ra.”

Chúa Giêsu nói với chúng ta điều này: Hãy lấy tảng đá ra: tảng đá của những nỗi đau, lầm lỗi, thậm chí cả thất bại; đừng giấu chúng trong mình nữa, trong căn phòng đóng kín, tăm tối và cô đơn. Hãy lấy tảng đá đi: lấy tất cả những gì bên trong để đưa ra bên ngoài với sự tin tưởng, không sợ hãi, vì Ta ở bên con, Ta yêu con và Ta muốn con sống lại. Và, cũng như với Ladarô, Người lặp lại với mỗi người chúng ta: Hãy bước ra ngoài! Hãy đứng dậy, tiếp tục cuộc hành trình, lấy lại sự tin tưởng! Ta sẽ nắm tay con, như khi con còn bé chập chững những bước đầu tiên. Hãy cởi bỏ những dải băng đang trói buộc con (x. câu 45), đừng rơi vào chủ nghĩa bi quan làm suy sụp, sợ hãi khiến con bị cô lập và nản lòng trước ký ức về những kinh nghiệm tồi tệ, sợ hãi làm tê liệt. Ta muốn con tự do và sống, Ta sẽ không bỏ rơi con và Ta ở bên con! Đừng để mình bị giam cầm đau đớn, đừng để niềm hy vọng lụi tàn: hãy sống trở lại!

Anh chị em thân mến, đoạn Tin mừng này nằm ở chương 11 của Tin mừng Gioan và rất hay để đọc, là một bài ca về sự sống, và chúng ta đọc nó khi lễ Phục sinh gần kề. Có thể vào lúc này chúng ta cũng đang mang trong lòng một số gánh nặng hoặc một số đau khổ dường như đè bẹp chúng ta. Có thể chúng ta trong giây phút này đang mang trong lòng những gánh nặng hay đau khổ nghiền nát chúng ta; một số điều tệ hại, những tội lỗi cũ không để cho chúng ta bước ra ngoài, những lầm lỗi thời tuổi trẻ mà không ai biết được. Những điều xấu này phải bị đẩy ra. Đã đến lúc chúng ta cần lăn tảng đá đi và bước ra ngoài gặp Chúa Giêsu đang ở gần đó. Chúng ta có thể mở lòng với Người và trao phó những lo lắng của chúng ta cho Người không? Để mở ngôi mộ của những vấn đề và nhìn xa hơn, hướng tới ánh sáng? Và đến lượt mình, như những tấm gương nhỏ phản chiếu tình yêu Thiên Chúa, chúng ta có thể soi sáng cho những môi trường chúng ta đang sống bằng lời nói và bằng những cử chỉ của cuộc sống không? Chúng ta có làm chứng cho niềm vui và hy vọng của Chúa Giêsu không? Tất cả chúng ta là những tội nhân. Tôi cũng muốn nói vài lời với các cha giải tội: anh em đừng quên rằng anh em cũng là những tội nhân và anh em trong toà giải tội không phải để tra tấn, nhưng để tha thứ và tha thứ tất cả như Chúa tha thứ tất cả.

Xin Mẹ Maria, Mẹ của niềm hy vọng, đổi mới trong chúng ta niềm vui vì thấy mình không cô đơn và lời mời gọi đem ánh sáng vào nơi bóng tối xung quanh chúng ta.

Nguồn: vaticannews.va/vi

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 5 mùa Chay năm A (29/3/2020) – Hãy bỏ tảng đá trong tim để sống cuộc đời mới

Anh chị em thân mến,

Tin mừng của Chúa nhật thứ năm mùa Chay là Tin mừng về sự phục sinh của anh Lazarô (x. Ga 11: 1-45). Lazarô là anh em trai của Marta và Maria; họ rất thân với Chúa Giêsu. Khi ngài đến Bêtania, Lazarô đã chết được bốn ngày; Marta chạy đến gặp Người và nói: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết.” (câu 21). Và Chúa Giêsu trả lời: “Anh ấy sẽ sống lại” (câu 23); và Người thêm rằng: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống.” (câu 25). 

Khi Maria cùng những người khác đến, tất cả đã khóc. Còn Chúa Giêsu, Người “thổn thức trong lòng, … và Người đã khóc.” (câu 33,35). Với sự thổn thức xao xuyến ấy, Người đi tới mộ, dâng lời tạ ơn Chúa Cha – Đấng hằng nghe lời Người cầu khẩn. Người cho mở ngôi mộ ra và kêu lớn tiếng: “Anh Ladarô, hãy ra khỏi mồ!” (c.43). Và Lazarô bước ra, “chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn” (c.44).

Ở đây, chúng ta có thể chạm tay tới thực tại rằng Thiên Chúa là sự sống và là Đấng ban sự sống, nhưng Người vẫn muốn mang lấy bi kịch của cái chết.

Chúa Giêsu đã có thể tránh cho Lazarô, bạn của mình khỏi chết, nhưng Người muốn chia sẻ nỗi đau khổ của chúng ta khi mất đi những người thân yêu. Và trên tất cả, Người muốn tỏ cho thấy sự thắng vượt của Thiên Chúa đối với cái chết. 

Trong Tin mừng, chúng ta thấy rằng đức tin của con người và sự toàn năng của tình yêu Thiên Chúa tìm nhau và cuối cùng cũng gặp nhau. Chúng ta thấy điều ấy trong tiếng khóc của Marta và Maria, và của tất cả chúng ta cùng với họ: “Nếu Thầy ở đây, thì…!” Và câu trả lời của Chúa không phải là một bài phát biểu, không phải là một bài diễn văn, nhưng là chính Người: “Thầy là sự sống lại và là sự sống.”

Hãy có niềm tin! Giữa lúc đau buồn than van, hãy tiếp tục vững tin, ngay cả khi cái chết dường như đã chiến thắng. Hãy bỏ tảng đá khỏi trái tim của anh chị em! Hãy để Lời Chúa đem sự sống vào nơi chết chóc.

Và hôm nay, Chúa Giêsu cũng nhắc lại với mỗi chúng ta: “Hãy bỏ tảng đá ra.” Thiên Chúa không tạo dựng chúng ta để dành cho huyệt mộ, nhưng Người tạo dựng chúng ta vì sự sống, vẻ đẹp, tốt lành và niềm vui. Nhưng như sách Khôn ngoan đã nói: “Sự chết xâm nhập vào thế gian vì ma quỷ ganh tị, và những ai về phe nó đều phải nếm mùi cái chết.” (Kn 2,24). Còn Chúa Giêsu Kitô, Người đã đến để giải thoát chúng ta khỏi sự sợ hãi. 

Vì thế, chúng ta được mời gọi gỡ bỏ tảng đá của tất cả những thứ có mùi của cái chết: sống đức tin cách giả hình là cái chết; chỉ trích phá hoại người khác là cái chết; vu khống là cái chết; loại bỏ người nghèo là cái chết. Chúa yêu cầu chúng ta loại bỏ những viên đá này khỏi trái tim mình, và Người sẽ làm cho sự sống đâm hoa kết trái nơi chúng ta. 

Chỉ nơi Chúa Giêsu, người Kitô hữu tìm thấy sự sống. Chúa Kitô hằng sống, và những ai đón nhận Người, những ai vâng lời Người, những ai bước theo Người sẽ bước vào tương quan với sự sống. Không có Chúa Kitô, hoặc những gì ngoài Chúa Kitô, sẽ không chỉ không có sự hiện diện của sự sống, mà thậm chí, còn rơi vào cái chết. 

Sự sống lại của Lazarô cũng là một dấu chứng của sự tái sinh diễn ra nơi những người tin ngang qua Bí tích Rửa tội, cùng với mầu nhiệm Vượt qua của Chúa Kitô. Nhờ hoạt động và sức mạnh của Chúa Thánh Thần, Kitô hữu là người bước đi trong sự sống như một thụ tạo mới: một thụ tạo dành cho sự sống.

Xin Đức Trinh Nữ Maria giúp chúng ta trở nên những người biết trắc ẩn như Chúa Giêsu, Con Một Chúa Cha. Người đã mang lấy nơi mình, đã chia sẻ nỗi đau của chúng ta. Mỗi chúng ta hãy gần gũi với những ai đang gặp thử thách, hãy trở nên một phản ảnh của tình yêu và sự ân cần dịu dàng của Thiên Chúa, Đấng giải thoát chúng ta khỏi sự chết, và làm cho sự sống giành chiến thắng.

Nguồn: vaticannews.va/vi

Đức Phanxicô, Bài giảng Chúa nhật 5 mùa Chay năm A (02/4/2017) – Chọn tiến về phía Chúa Giêsu

Anh chị em thân mến!

Các bài đọc hôm nay nói với chúng ta về Thiên Chúa của sự sống, Đấng chiến thắng sự chết. Chúng ta hãy đặc biệt dừng lại ở dấu lạ cuối cùng mà Chúa Giêsu thực hiện trước lễ Phục sinh của Người, tại ngôi mộ của bạn Người là Ladarô.

Mọi thứ dường như đã kết thúc ở đó: ngôi mộ được niêm phong bằng một tảng đá lớn; chỉ có khóc lóc và hoang vắng ở đó. Ngay cả Chúa Giêsu cũng rung động trước mầu nhiệm đầy bi kịch về sự ra đi của một người thân yêu: “Người thổn thức trong lòng và xao xuyến” (Ga 11:33). Sau đó, “Chúa Giêsu khóc” (c. 35) và đi đến ngôi mộ, Tin Mừng nói, Người “lại thổn thức trong lòng” (c. 38). Đây là trái tim của Thiên Chúa: tránh xa sự dữ nhưng gần gũi với những người đang đau khổ. Ngài không làm cho cái ác biến mất một cách kỳ diệu, nhưng Ngài chịu đựng đau khổ; Ngài biến đau khổ thành của mình và biến đổi nó; Ngài chịu đựng nó.

Chúng ta nhận xét rằng giữa cảnh thất vọng đau buồn chung vì cái chết của Ladarô, Chúa Giêsu không để cho mình bị buồn sầu chế ngự. Tuy cũng đau buồn, nhưng Ngài yêu cầu mọi người hãy tin tưởng vững vàng; Chúa không khép mình trong than khóc, nhưng Ngài cảm động và lên đường tiến về ngôi mộ. Ngài không để khung cảnh cảm xúc cam chịu chung quanh thu hút Ngài, nhưng tin tưởng cầu nguyện và thưa rằng: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha” (v.41). Thế là trong mầu nhiệm đau khổ, mà tư tưởng và tiến bộ đụng phải như những con ruồi đụng phải tấm kiếng, Chúa Giêsu nêu gương về cách phải cư xử thế nào: đó là không trốn chạy đau khổ, vốn là điều thuộc về cuộc sống này, cũng không để mình bị đau khổ bi quan cầm tù.

Chung quanh ngôi mộ ấy, xảy ra một cuộc gặp gỡ – đụng độ lớn. Một đàng có một sự thất vọng lớn, sự bấp bênh trong đời sống luân lý của chúng ta, phải trải qua lo lắng vì cái chết, thường cảm thấy thất bại, tăm tối nội tâm dường như không thể vượt qua nổi. Linh hồn chúng ta được dựng nên để sống, chịu đau khổ khi cảm thấy rằng sự khao khát vĩnh cửu của mình bị một sự ác xưa kia và tăm tối đè bẹp. Một đàng có sự thất bại của ngôi mộ. Nhưng đàng khác có hy vọng chiến thắng sự chết và sự ác, và có một danh xưng đó là Chúa Giêsu.

Chúa không mang lại một chút an sinh hoặc một liều thuốc nào có làm cho cuộc sống chúng ta được kéo dài, nhưng Ngài tuyên bố: “Tôi là sự sống lại và là sự sống; ai tin tôi, thì dù có chết cũng sẽ sống” (v.25). Chính vì lý do này mà Người nói một cách dứt khoát: “Hãy lăn tảng đá này đi” (c. 39) và Người gọi Ladarô: “Hãy ra khỏi mồ !” (c. 43).

Anh chị em thân mến, cả chúng ta cũng được mời gọi quyết định xem mình đứng về phía nào. Ta có thể đứng về phía ngôi mộ hoặc đứng về phía Chúa Giêsu. Có người tiếp tục bị kẹt trong những đổ vỡ của cuộc sống, và có những người, như anh chị em, nhờ ơn Chúa giúp, đang gạt qua đổ vỡ và tái thiết trong niềm hy vọng kiên nhẫn.

Đứng trước những câu hỏi lớn: “Tại sao” của cuộc sống, chúng ta có hai con đường: hoặc là đứng nhìn những ngôi mộ quá khứ và hiện tại với thái độ tư lự hoài tưởng, hoặc để cho Chúa Giêsu đến gần những ngôi mộ của chúng ta. Đúng vậy, vì mỗi người chúng ta đã có một ngôi mộ nhỏ, một vùng chết chóc trong tâm hồn: một vết thương, một thiệt hại đã chịu hoặc đã làm, một sự oán hận không ngừng, một sự hối hận tái xuất hiện, một tội lỗi không vượt qua được. Ngày hôm nay, chúng ta hãy nhận ra những ngôi mộ của chúng ta và mời Chúa Giêsu tiến vào đó. Thật là điều lạ lùng: chúng ta thường thích ở lại một mình trong những hang động tối tăm của chúng ta, thay vì mời Chúa Giêsu đi vào; chúng ta bị cám dỗ tìm kiếm chính mình, lẩm bẫm và chìm sâu trong lo âu, liếm những vết thương của mình, thay vì đi gặp Chúa, Đấng nói rằng: “Hãy đến cùng Thầy, hỡi những người mệt mỏi và bị áp bức, và Thầy sẽ bổ dưỡng cho” (Mt 11,28). Chúng ta đừng để mình bị cầm hãm vì cám dỗ muốn ở một mình và không tin tưởng, than khóc vì những gì xảy ra cho chúng ta; chúng ta đừng chiều theo những lý luận sợ hãi vô ích và chẳng dẫn đến đâu, đừng cam chịu lập lại rằng mọi sự bất ổn và không còn như trước đây nữa. Đó là bầu không khí của huyệt mộ; trái lại Chúa muốn mở con đường sự sống, con đường gặp gỡ với Ngài, con đường tín thác nơi Ngài, con đường phục sinh tâm hồn, con đường của: “Hãy trỗi dậy, hãy trỗi dậy, hãy ra khỏi mồ đi”. Đây là điều Chúa yêu cầu chúng ta, và Ngài ở bên cạnh chúng ta để làm như vậy.

Vì vậy lúc này, chúng ta nghe những lời Chúa Giêsu nói với Ladarô cũng được gửi đến mỗi người chúng ta: “Hãy bước ra ngoài!”; hãy đi ngoài những sầu muộn vô vọng; hãy tháo những băng quấn của sợ hãi cản bước; hãy tháo những giây cột của sự yếu đuối và lo lắng ngăn cản bạn, hãy lập lại rằng Thiên Chúa tháo gỡ các nút chặn. Khi theo Chúa Giêsu, chúng ta học cách không cột chặt cuộc sống chúng ta quanh những vấn đề vây quanh; chúng ta sẽ luôn có những vấn đề, và khi chúng ta giải quyết xong vấn đề này, thì một vấn đề khác lại nảy sinh. Nhưng chúng ta có thể tìm ra một sự ổn định mới và sự ổn định này chính là Chúa Giêsu, Ngài là sự sống lại và là sự sống; với Chúa, niềm vui ở trong con tim, niềm hy vọng tái sinh, đau thương biến thành an bình, lo sợ biến thành tin tưởng, thử thách biến thành sự dâng hiến yêu thương. Và cho dù những gánh nặng không thiếu, sẽ luôn có bàn tay Chúa nâng nên, Lời Chúa khích lệ và nói với bạn: “Hãy đi ra ngoài, hãy đến cùng tôi!” Ngài nói với tất cả chúng ta: “Đừng sợ”.

Cả chúng ta, ngày nay cũng như hồi đó, Chúa Giêsu nói: “Hãy đẩy tảng đá đi!”. Dù quá khứ nặng nề đến đâu, dù tội lỗi nặng thế nào, xấu hổ mạnh ra sao, chúng ta đừng bao giờ khóa chặt lối vào đối với Chúa. Chúng ta hãy đẩy xa tảng đá cản lối không cho Chúa vào nơi chúng ta: đây là thời điểm thuận tiện để loại bỏ tội lỗi của chúng ta, sự quyến luyến của chúng ta đối với những thứ trần tục, sự kiêu ngạo ngăn chặn tâm hồn chúng ta, và rất nhiều sự thù địch giữa chúng ta, trong gia đình chúng ta… Đây là thời điểm thuận lợi để loại bỏ tất cả những thứ này.

Được Chúa Giêsu viếng thăm và giải thoát, chúng ta hãy cầu xin ơn được trở thành chứng nhân sự sống trong thế giới này, một thế giới đang khao khát sự sống, trở thành những chứng nhân khơi dậy và phục hồi niềm hy vọng nơi Thiên Chúa trong các tâm hồn mỏi mệt và bị buồn sầu đè nặng. Lời loan báo của chúng ta là niềm vui của Chúa hằng sống, ngày nay Chúa vẫn còn nói như đã nói với ngôn sứ Ezechiel: “Này đây, ta mở các ngôi mộ của các ngươi, hỡi dân Ta, Ta sẽ đưa các ngươi ra khỏi các ngôi mộ của các ngươi” (Ez 37,12).

Nguồn: archivioradiovaticana.va

Đức Phanxicô, Huấn dụ Chúa nhật 5 mùa Chay năm A (06/4/2014) – Hãy ra khỏi mộ

Anh chị em thân mến, Chào buổi sáng!

Tin mừng Chúa nhật thứ 5 mùa Chay này thuật lại cho chúng ta cuộc sống lại của ông Lazaro. Đây là tột đỉnh các dấu lạ Chúa Giêsu làm: đó là một cử chỉ quá lớn, quá hiển nhiên là của Thiên Chúa, nên không thể nào được các đại tư tế dung thứ; sau khi hay biết sự kiện ấy, họ quyết định giết Chúa Giêsu (Xc Ga 11,53).

Khi Chúa Giêsu đến nơi thì Lazaro đã chết 3 ngày rồi, và Ngài nói với hai bà chị của ông là Marta và Maria, những lời được ghi khắc mãi mãi trong ký ức của cộng đoàn Kitô: “Thầy là sự sống lại và là sự sống, ai tin Thầy thì dù có chết cũng sẽ sống; và ai sống mà tin Thầy, thì sẽ không phải chết đời đời” (Ga 11,25). Theo lời Chúa, chúng ta tin rằng sự sống của người tin Chúa Giêsu và tuân giữ giới răn của Người, sau khi chết sẽ được biến đổi thành một sự sống mới, sung mãn và bất tử. Như Chúa Giêsu đã sống lại với thân xác của Ngài, nhưng không trở lại đời sống trần thế, cả chúng ta cũng sẽ sống lại với thân xác của mình, thân xác sẽ được biến đổi trong thân thể vinh quang. Chúa đang đợi chúng ta nơi Chúa Cha, và sức mạnh của Chúa Thánh Linh, Đấng đã làm cho Ngài sống lại, cũng sẽ làm cho những người kết hiệp với Chúa được sống lại.

Đứng trước mộ đóng kín của người bạn, Chúa Giêsu kêu lớn tiếng: “Lazaro, hãy ra ngoài!”. Người chết bước ra, chân tay còn quấn băng, và mặt quấn khăn liệm (vv.43-44). Tiếng kêu lớn tiếng và truyền lệnh này được gửi đến mỗi người; đó là tiếng nói của Đấng là chủ tể sự sống và Ngài muốn tất cả được sự sống dồi dào (Ga 10,10). Chúa Kitô không cam chịu những ngôi mộ mà chúng ta kiến tạo bằng những chọn lựa sự ác và chết chóc mà chúng ta đưa ra. Chúa mời gọi chúng ta, hầu như ngài truyền cho chúng ta hãy ra khỏi mộ mà tội lỗi dìm sâu chúng ta trong đó. Chúa quyết liệt gọi chúng ta hãy ra khỏi tăm tối của nhà tù giam hãm chúng ta, ra khỏi sự hài lòng về một cuộc sống giả tạo, ích kỷ, tầm thường. “Hãy ra ngoài!” Chúng ta hãy để cho mình được nắm bắt bằng những lời mà Chúa Giêsu lập lại với mỗi người chúng ta hôm nay. Chúng ta hãy để cho mình được giải thoát khỏi những băng cuộn của tính kiêu ngạo. Sự sống lại của chúng ta bắt đầu từ đây, nghĩa là khi chúng ta quyết định vâng lệnh Chúa Giêsu, đi tới nơi ánh sáng và sự sống; khi những mặt nạ rơi khỏi mặt chúng ta và chúng ta tìm lại được can đảm của khuôn mặt nguyên thủy, khuôn mặt được dựng nên theo hình ảnh giống Thiên Chúa.

Cử chỉ của Chúa Giêsu làm cho Lazaro sống lại chứng tỏ điều mà sức mạnh của ơn thánh Chúa có thể đi tới, điều mà cuộc hoán cải của chúng ta đi tới, đó là lòng thương xót Chúa ban cho mọi người là vô hạn! Hãy nhớ câu này. Và tất cả chúng ta có thể cùng nhau nói: “lòng thương xót Chúa ban cho mọi người là vô hạn!”. Chúng ta hãy cùng nhau nói lên điều đó: “Lòng thương xót Chúa ban cho mọi người là vô hạn!”. Chúa luôn sẵn sàng dỡ bỏ bia mộ tội lỗi của chúng ta, những tội lỗi ngăn cách chúng ta với Ngài, ánh sáng của sự sống.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 5 mùa Chay năm A (10/4/2011) – Tin vào Đức Kitô phục sinh

Anh chị em thân mến,

Chỉ còn hai tuần lễ nữa là đến lễ Phục sinh, tất cả các bài đọc phụng vụ Chúa nhật đều nói về sự phục sinh, chưa phải về sự phục sinh của Chúa Giêsu, điều sẽ xảy ra như một sự tất yếu, nhưng về sự phục sinh của chúng ta, sự phục sinh mà chúng ta trông mong và chính Chúa Kitô sẽ trao ban cho chúng ta: sự trỗi dậy từ cõi chết. Theo đó, sự chết như một bức tường ngăn cản chúng ta nhìn ra xa. Tuy nhiên, con tim chúng ta luôn hướng sang bên kia bức tường đó và ngay cả nếu chúng ta không biết được những điều ẩn dấu, chúng ta có thể suy ngắm và thể hiện ngang qua những biểu tượng niềm khao khát của chúng ta về sự vĩnh cửu.

Khi dân Do Thái bị lưu dày xa đất nước của mình, ngôn sứ Êdêkien đã loan báo rằng Đức Chúa sẽ mở huyệt cho những kẻ bị lưu đày và sẽ đưa họ về đất của họ để được an nghỉ trong bình an (x. Ed 37,12-14). Mong ước của con người được an nghỉ cùng với cha ông là niềm khao khát về một “quê hương” nơi họ được đón nhận sau khi trải qua cõi đời dương thế. Ý niệm này chưa hàm chứa sự phục sinh từ cõi chết, điều chỉ xuất hiện vào cuối sách Cựu ước và ngay cả vào thời Chúa Giêsu, không phải tất cả mọi người Do Thái đều chấp nhận ý niệm phục sinh. Đối với những người khác, ngay cả các Kitô hữu, niềm tin về sự phục sinh và đời sống vĩnh cửu vẫn còn gây ra nhiều nghi ngờ, khó hiểu bởi sự phục sinh đề cập đến một thực tại vượt quá những giới hạn của lý trí chúng ta và đòi hỏi một niềm tin. Bài Tin mừng thuật lại việc anh Lazzaro được phục sinh, chúng ta được nghe tiếng nói đức tin của cô Marta, chị của anh Lazzaro. Khi Chúa Giêsu nói: “Em chị sẽ sống lại! ” Cô Mácta thưa: “Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết” (Ga 11,23-24). Nhưng Chúa Giêsu nói: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống” (Ga 11,25-26). Đây chính là điều mới mẻ xảy đến và vượt qua mọi rào cản. Chúa Kitô đánh đổ bức tường sự chết, nơi Ngài chứa đựng sự viên mãn của Thiên Chúa, Đấng là sự sống, sự sống vĩnh cửu. Vì thế, sự chết không còn quyền năng gì trên Người và sự phục sinh của anh Lazzaro là dấu chỉ về sự thống trị hoàn toàn của Ngài trước cái chết thể lý, điều đối với Thiên Chúa chỉ như một giấc ngủ (x. Ga 11,11).

Còn có một cái chết khác, cái chết khiến cho Đức Giêsu trải qua cuộc chiến đấu cam go nhất, buộc Ngài phải trả giá bằng chính thập giá: đó là cái chết tinh thần, là tội, điều đe doạ phá huỷ sự hiện hữu của con người. Để chiến thắng sự chết này, Chúa Kitô đã chết và sự Phục sinh của Ngài không phải là sự trở về cuộc sống trước đó mà mở ra một thực tại mới, một “quê hương mới” được gắn kết với Nước Thiên Chúa. Về điều này, Thánh Phaolô viết: “Nếu Thần Khí ngự trong anh em, Thần Khí của Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết, thì Đấng đã làm cho Đức Giêsu sống lại từ cõi chết, cũng sẽ dùng Thần Khí của Người đang ngự trong anh em, mà làm cho thân xác của anh em được sự sống mới” (Rm 8,11).

Anh chị em thân mến, chúng ta cùng hướng về Mẹ Maria Vô Nhiễm, người đã được tham dự vào sự Phục sinh này, xin Mẹ giúp chúng ta thưa lên với Chúa trong niềm tin rằng: “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa” (Ga 11,27), để khám phá ra rằng chính Người là ơn cứu độ cho chúng ta.

Nguồn: archivioradiovaticana.va

Đức Bênêđictô XVI, Bài giảng Chúa nhật 5 mùa Chay năm A (09/3/2008) – Sự sống đời đời

Kính thưa Quý Đức Hồng y,
Quý Đức Giám mục và Linh mục đáng kính,
Anh chị em thân mến,

Tôi hết sức vui mừng được cùng anh chị em tưởng niệm 25 năm thành lập Trung tâm Giới trẻ Quốc tế San Lorenzo, tại ngôi thánh đường mang phong cách Roman tuyệt đẹp này. Trung tâm được Đức Thánh Giáo hoàng Gioan Phaolô II thiết lập gần Đền thờ Thánh Phêrô và đã được ngài khánh thành vào ngày 13 tháng 3 năm 1983. Thánh lễ được cử hành tại đây mỗi tối thứ Sáu là một sự kiện thiêng liêng quan trọng đối với nhiều bạn trẻ đến từ khắp nơi trên thế giới đang theo học tại các đại học ở Roma. Đây cũng là một cuộc gặp gỡ thiêng liêng quý giá và là cơ hội ý nghĩa để tiếp xúc với các Đức Hồng y, Giám mục thuộc Giáo triều Roma, cũng như các Giám mục đến từ năm châu trong các chuyến viếng thăm ad limina của các ngài. Như anh chị em đã nhắc đến, chính tôi cũng thường xuyên đến đây cử hành Thánh Thể khi còn là Tổng trưởng Bộ Giáo lý Đức tin, và đó luôn là những trải nghiệm thật đẹp, khi được gặp gỡ các bạn trẻ nam nữ đến từ khắp nơi trên thế giới, những người xem Trung tâm này như một điểm quy chiếu thân thiện và hiếu khách.

Trước hết, cha gửi lời chào thân ái đến chúng con, các bạn trẻ thân mến, và cảm ơn chúng con vì sự đón tiếp nồng hậu. Tôi cũng chào tất cả những ai đã hiện diện trong buổi cử hành vừa trọng thể vừa đậm tình gia đình này. Cách riêng, tôi chào kính các Đức Hồng y và các vị chức sắc hiện diện, đặc biệt là Đức Hồng y Paul Josef Cordes, đấng hiệu tòa của nhà thờ này, và Đức Hồng y Stanisław Ryłko, Chủ tịch Hội đồng Tòa Thánh về Giáo dân. Tôi xin cảm ơn ngài về những lời chào mừng thân tình lúc đầu Thánh lễ, cũng như hai đại diện giới trẻ. Tôi cũng chào Đức Giám mục Josef Clemens, Thư ký Hội đồng, nhóm giới trẻ, các linh mục và chủng sinh đang phục vụ tại Trung tâm dưới sự hướng dẫn của Phân bộ Giới trẻ, cùng tất cả những ai cộng tác dưới nhiều hình thức khác nhau. Tôi đặc biệt nhắc đến các Hiệp hội, Phong trào và Cộng đoàn hiện diện nơi đây, nhất là Cộng đoàn Emmanuel, đã trung thành điều phối các hoạt động trong suốt 20 năm qua, đồng thời thiết lập một Trường Truyền giáo tại Roma, nơi đào tạo nhiều bạn trẻ đang hiện diện hôm nay. Tôi cũng chào các tuyên úy và tình nguyện viên đã phục vụ giới trẻ trong suốt 25 năm qua. Xin gửi đến mỗi người và mọi người lời chào thân ái của tôi.

Giờ đây, chúng ta trở lại với bài Tin mừng hôm nay, xoay quanh một chủ đề nền tảng và thiết yếu: Sự sống là gì? Sự chết là gì? Phải sống thế nào? Phải chết ra sao? Để giúp chúng ta hiểu rõ hơn mầu nhiệm sự sống và câu trả lời của Đức Giêsu, Thánh Gioan sử dụng hai từ khác nhau để diễn tả thực tại duy nhất này: bíos và zoéBíos, hiểu một cách đơn giản, có nghĩa là toàn thể thế giới sự sống, từ những tế bào sơ khai đến những sinh thể phức tạp, phát triển nhất; đó là cây sự sống vĩ đại, nơi đó mọi khả thể của sự sống, bíos, được phát triển. Con người thuộc về cây sự sống này; con người là một phần của vũ trụ sống động, khởi đầu từ một phép lạ: trong vật chất vô tri, một trung tâm sự sống xuất hiện, điều mà ta gọi là một sinh thể.

Tuy nhiên, dù thuộc về vũ trụ sinh học ấy, con người vẫn vượt lên trên nó, bởi vì con người còn thuộc về một thực tại khác mà Thánh Gioan gọi là zoé. Đây là một cấp độ sự sống mới, trong đó hữu thể được mở ra cho tri thức. Dĩ nhiên, con người vẫn luôn là con người với trọn vẹn phẩm giá của mình, dù ở trong trạng thái hôn mê hay ở giai đoạn phôi thai. Nhưng nếu chỉ sống ở bình diện sinh học, thì tiềm năng trọn vẹn của con người chưa được hoàn tất. Con người được mời gọi mở ra cho những chiều kích mới. Con người là một hữu thể biết. Thật vậy, loài vật cũng biết, nhưng chỉ biết những gì liên quan đến sự sống sinh học của chúng. Còn tri thức của con người thì vươn xa hơn; con người muốn biết tất cả, muốn hiểu toàn bộ thực tại; muốn biết chính mình là gì và thế giới là gì. Con người khao khát điều vô hạn, muốn đến tận nguồn sự sống, muốn uống nơi nguồn ấy để tìm được chính sự sống.

Như vậy, chúng ta chạm đến một chiều kích thứ hai: con người không chỉ là hữu thể biết, mà còn sống trong tương quan tình bạn và tình yêu. Bên cạnh chiều kích nhận biết chân lý và hữu thể, và không thể tách rời khỏi nó, còn có chiều kích của tình yêu. Chính nơi đây, con người tiến gần đến nguồn sự sống mà mình khao khát, để được sự sống dồi dào, để có được chính sự sống. Có thể nói rằng khoa học, đặc biệt là y học, là một cuộc chiến lớn vì sự sống. Sau cùng, y học nhằm chống lại sự chết; đó là cuộc tìm kiếm sự bất tử. Nhưng liệu chúng ta có thể tìm được một phương thuốc bảo đảm sự bất tử không? Đó chính là câu hỏi của bài Tin mừng hôm nay. Hãy thử tưởng tượng: nếu y học tìm ra được công thức chống lại cái chết, một công thức cho sự bất tử. Ngay cả trong trường hợp ấy, đó vẫn chỉ là một phương thuốc thuộc về lãnh vực sinh học, hữu ích cho đời sống tinh thần và con người của chúng ta, nhưng vẫn bị giới hạn trong sinh quyển. Thật dễ hình dung điều sẽ xảy ra nếu sự sống sinh học của con người kéo dài vô tận; chúng ta sẽ nhận ra mình ở trong một thế giới già nua, đầy những người già, không còn chỗ cho người trẻ, không còn chỗ cho sự đổi mới của sự sống. Do đó, ta hiểu rằng đó không phải là sự bất tử mà chúng ta mong ước; đó không phải là việc được uống nơi nguồn sự sống mà chúng ta hằng khao khát.

Chính tại điểm này, khi một mặt ta nhận ra rằng sự sống sinh học không thể kéo dài vô hạn, nhưng mặt khác ta vẫn khao khát uống nơi nguồn sự sống để sống đời đời, thì chính là lúc Chúa can thiệp. Người nói với chúng ta trong Tin mừng: “Ta là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Ta, dù có chết, cũng sẽ được sống; và ai sống mà tin vào Ta thì sẽ không bao giờ phải chết.” “Ta là sự sống lại”: uống nơi nguồn sự sống là bước vào hiệp thông với tình yêu vô hạn, là nguồn mạch của sự sống. Khi gặp gỡ Đức Kitô, chúng ta tiếp xúc, đúng hơn, là đi vào hiệp thông với chính sự sống, và chúng ta đã vượt qua ngưỡng cửa của sự chết, bởi vì vượt trên sự sống sinh học, chúng ta chạm đến sự sống đích thực.

Các Giáo phụ gọi Thánh Thể là “linh dược của sự bất tử”. Quả thật, trong Thánh Thể, chúng ta tiếp xúc và đi vào hiệp thông với Thân Mình phục sinh của Đức Kitô; chúng ta bước vào không gian của sự sống đã được phục sinh, sự sống đời đời. Chúng ta hãy hiệp thông với Thân Mình được thấm nhuần sự sống bất tử này, để từ giây phút này và mãi mãi, chúng ta sống trong chính không gian của sự sống. Như thế, bài Tin mừng hôm nay cũng là một lời giải thích sâu sắc về Thánh Thể, đồng thời mời gọi chúng ta thật sự sống nhờ Thánh Thể, để được biến đổi thành hiệp thông tình yêu. Đó mới là sự sống đích thực. Trong Tin mừng Gioan, Chúa nói:
“Ta đến để cho chiên được sống và sống dồi dào.” Sự sống dồi dào không phải như một vài người vẫn nghĩ là: tiêu thụ tất cả, sở hữu tất cả, làm tất cả những gì mình muốn. Nếu vậy, chúng ta sẽ sống cho những sự vật vô tri, tức là sống cho cái chết. Sự sống dồi dào là sống trong hiệp thông với sự sống đích thực, với tình yêu vô hạn. Chính như thế, chúng ta thật sự bước vào sự sống viên mãn và trở nên những sứ giả của sự sống cho người khác.

Những tù binh chiến tranh, sau khi trở về từ Nga sau 10 năm hoặc hơn, trong cảnh đói lạnh, đã kể lại: “Tôi đã có thể sống sót là vì tôi biết có người đang chờ tôi. Tôi biết có người mong tôi trở về, rằng tôi cần thiết và được chờ đợi.” Tình yêu chờ đợi họ chính là liều thuốc chữa lành sự sống trước mọi đau khổ. Thực vậy, tất cả chúng ta đều được chờ đợi. Chúa chờ đợi chúng ta. Không những thế, Người hiện diện và đưa tay ra với chúng ta.

Chúng ta hãy nắm lấy tay Chúa và cầu xin Người ban cho chúng ta được sống thật sự, sống sự sống dồi dào, để rồi cũng có thể thông truyền sự sống đích thực ấy cho những người cùng thời với chúng ta. Amen.

WHĐ (09/3/2008)

Đức Bênêđictô XVI, Huấn dụ Chúa nhật 5 mùa Chay năm A (09/3/2008) – Đức Giêsu là người thật và Chúa thật

Anh chị em thân mến

Trong hành trình mùa Chay, chúng ta đã đến Chúa nhựt thứ năm, với đặc trưng là bài Tin mừng nói về ông Ladarô được sống lại (Ga 11,1-45). Đây là “dấu chỉ” trọng đại cuối cùng mà Chúa Giêsu thực hiện, rồi sau đó, các đại tư tế đã nhóm họp Thượng hội đồng quyết định thủ tiêu Người. Họ cũng định sẽ giết luôn ông Ladarô nữa, bởi vì ông là một bằng chứng sống động cho thiên tính của Đức Kitô, Chủ tể của sự sống và sự chết. Thực ra, bài Tin mừng này cho thấy rằng Đức Giêsu là người thật và Chúa thật. Trước hết, thánh sử nhấn mạnh rằng Người là bạn của ông Ladarô và hai chị em Marta và Maria. Ông nêu bật rằng “Người rất quý mến họ” (Ga 11,5), và vì thế Người muốn thực hiện việc lạ vĩ đại. Người nói với các môn đệ: “Ladarô, người bạn của chúng ta đang ngủ. Tôi sẽ đến đánh thức ông dậy” (Ga 11,11); Người dùng hình ảnh giấc ngủ để trình bày quan điểm của Thiên Chúa về cái chết: Chúa coi cái chết như một giấc ngủ, mà Người có thể đánh thức dậy. Chúa Giêsu đã chứng tỏ quyền năng tuyệt đối trên cái chết: ta có thể thấy điều đó khi Người trả lại sự sống cho người thanh niên, con một của bà goá thành Naim (xc Lc 7,11-17), và cho em bé gái 12 tuổi (xc Mc 5,35-43). Vào dịp ấy Người đã tuyên bố: “Em bé không chết đâu, nó ngủ đấy thôi” (Mc 5,39), khiến cho thiên hạ chế nhạo Người. Nhưng thực tế là như vậy: cái chết về thể xác là một giấc ngủ, mà Thiên Chúa có thể đánh thức dậy bất cứ lúc nào.

Quyền chủ tể trên cái chết không làm ngăn cản Đức Giêsu cảm thấy xót thương nỗi đau đớn của sự chia ly. Trước cảnh khóc thương của các chị Marta và Maria và các thân hữu đến an ủi họ, Chúa Giêsu đã xúc động sâu xa, và Người “òa lên khóc” (Ga 11,33.35). Đức Giêsu mang một trái tim vừa của Thiên Chúa vừa của con người. Nơi Người, Thiên Chúa và con người đã gặp gỡ nhau, không tách rời mà cũng không trà trộn. Đức Giêsu là hình ảnh, hơn nữa là sự nhập thể của Thiên Chúa, là Tình Yêu, lòng lân tuất, tình âu yếm như người cha và người mẹ, một Thiên Chúa là sự sống. Vì thế, Người đã long trọng tuyên bố với chị Marta rằng: “Thầy là sự phục sinh và sự sống; ai tin vào Thầy, thì dù chết cũng sẽ sống; còn ai sống và tin vào Thầy, thì sẽ không chết mãi mãi”. Người hỏi thêm: “Con có tin như vậy không?” (Ga 11,25-26). Chúa Giêsu cũng đặt câu hỏi đó cho mỗi người chúng ta, một câu hỏi vượt quá sức chúng ta, quá tầm mức hiểu biết của chúng ta, và đòi hỏi chúng ta hãy tín thác vào Người, cũng như Người tín thác vào Chúa Cha. Câu trả lời của chị Marta thật là tuyệt: “Vâng, lạy Chúa, con tin rằng Ngài là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa phải đến trong trần gian” (Ga 11,27). Vâng, lạy Chúa, chúng con tin Ngài, bất chấp những nghi ngờ tối tăm; chúng con tin Ngài, vì Ngài có lời mang lại sự sống trường cửu; chúng con muốn tin Ngài, Đấng ban cho chúng con niềm hy vọng vào sự sống bên kia sự sống, một cuộc sống chân thực và sung mãn trong vương quốc của Ngài đầy ánh sáng và bình an.

Chúng ta hãy ký thác lời nguyện này cho Đức Maria rất thánh. Mong sao cho lời chuyển cầu của Mẹ củng số cho niềm tin và hy vọng của chúng ta vào Chúa Giêsu, đặc biệt vào những lúc gặp thử thách và khó khăn.

Nguồn: archivioradiovaticana.va


Nguồn: Giáo phận Hà Tĩnh

Đăng nhận xét